VuongHaiDa.com

Thôi Hiệu
 


HOÀNG HẠC LÂU

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du
T́nh xuyên lịch lịch Hán Dương thụ
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu!
Thôi Hiệu




 
  
Dịch nghĩa
:

Người xưa đă cưỡi hạc vàng bay mất rồi
Nơi đây chỉ c̣n lại lầu Hạc vàng hoang vắng
Hạc vàng một lần bay đi không thấy trở về
Mây trắng ngàn năm cứ măi trôi hoài
Bên sông tạnh cây cối miền Hán Dương tươi sáng
Băi Anh Vũ cỏ tươi mơn mởn ngát thơm hương
Chiều tối không biết quê nhà ở đâu?
Khói sóng trên sông làm ḷng người sầu vương


 
LẦU HẠC VÀNG

1-
Người xưa cưỡi hạc vút xa đây
Hoàng Hạc lầu trơ quạnh chốn nầy
Một thuở hạc vàng hun hút khuất
Ngàn năm mây trắng lững lờ bay
Hán Dương sông tạnh cây tươi thắm
Anh Vũ đồng thơm cỏ mịn dày
Chiều phủ quê xa mù mịt bóng
Sông vờn khói sóng năo nề thay!

2-
Người xưa theo cánh hạc vàng
Vút bay thăm thẳm, bẽ bàng lầu thơ
Thoắt đi cánh hạc xa mờ
Mênh mang mây trắng thẫn thờ luyến thương
Cây xanh vờn băi Hán Dương
Cỏ thơm Anh Vũ lộng hương bốn bề
Chiều buông phủ lạnh bóng quê
Chập chùng khói sóng thảm thê khách sầu
Hải Đà



Thơ phóng tác
:

LẦU THƠ VÚT CÁNH HẠC VÀNG

1-
Lầu thơ vút cánh hạc vàng
Ngàn năm mây trắng ngỡ ngàng c̣n bay
Thi nhân lệ vỡ dâng đầy
Chơi vơi sóng chữ ngật ngầy men thơ
Bóng trăng quê cũ xa mờ
Hóa thân Hoàng Hạc đậu tờ hoa tiên …

2-
Thấp thoáng thuyền trăng đậu bến mơ
Véo von sáo trúc vọng lầu thơ
Người xưa cưỡi hạc đi biền biệt
Bỏ lại lầu hoang dấu bụi mờ

Hoàng hạc về đâu, vút cánh bay
Thi nhân cạn chén, tỉnh hay say
Ngàn năm lăng đăng vầng mây trắng
Thổn thức hồn thơ mắt lệ đầy

Rừng xưa lá biếc thắm ven sông
Lơ lửng thuyền câu dạt cuối ḍng
Bến cũ đồng thơm xanh cỏ mịn
Chập chờn cố quận ngẩn ngơ trông

Viễn khách đường xa tạm ghé qua
Lầu thơ chênh chếch bóng trăng tà
Hạc vàng bay khuất trời miên viễn
Thi sĩ ôm thầm giấc mơ xa

Bảng lảng mây trôi trắng xóa màu
Trời buồn lất phất hạt mưa ngâu
Người xưa có nhớ ngày nay nhỉ ?
Khói sóng đong đưa giục khách sầu
Hải Đà

  

Back to top