VuongHaiDa.com

Mạnh Hạo Nhiên


Trừ Dạ Hữu Hoài
Xuân Hiểu
Xuân T́nh
Thu Đăng Lan Sơn Kư Trương Ngữ
Tảo Hàn Hữu Hoài


TRỪ DẠ HỮU HOÀI

Ngũ canh chung lậu dục tương thôi
Tứ khí thôi thiên văng phục hồi
Trướng lư tàn đăng tài khứ diệm
Lô trung hương khí tận thành hôi
Tiệm khan xuân bức phù dung chẩm
Đốn giác hàn tiêu trúc diệp bôi
Thủ tuế gia gia ưng vị ngọa
Tương tư ná đắc mộng hồn lai
Mạnh Hạo Nhiên

 

NỖI NHỚ ĐÊM GIAO THỪA

Chuông điểm giờ năm giục giă nhau
Bốn mùa thay tiết quẩn quanh mau
Đèn mờ trướng phủ phai nḥa lửa
Hương nhạt than tàn hóa trấu nâu
Xuân đẫm gối sen nồng sắc thắm
T́nh tan chén trúc lạnh đêm thâu
Nhà nhà thao thức cầm năm lại
Hồn mộng khó gần dẫu nhớ nhau
Hải Đà




XUÂN HIỂU

Xuân miên bất giác hiểu
Xứ xứ văn đề điểu
Dạ lai phong vũ thanh
Hoa lạc tri đa thiểu

Mạnh Hạo Nhiên

 

SÁNG MÙA XUÂN

1-
Giấc xuân nồng quên sáng
Chim hót vọng muôn nơi
Đêm qua mưa gió lộng
Bao hoa ră tàn rơi

2-
Giấc xuân quên cả b́nh minh
Chim non ríu rít gọi t́nh muôn nơi
Đêm qua mưa gió bời bời
Biết bao hoa đă rụng rơi tứ bề
Hải Đà




XUÂN T̀NH

Thanh lâu hiểu nhật châu liêm ánh
Hồng phấn xuân trang bảo kính thôi
Dĩ yếm giao hoan liên chẩm tịch
Tương tương du hí nhiễu tŕ đài
Tọa th́ y đới oanh tiêm thảo
Hành tức quần cư tảo lạc mai
Cánh đạo minh triêu bất đương tác
Tư yêu cộng đấu quản huyền lai
Mạnh Hạo Nhiên

 

T̀NH XUÂN


Lầu xanh nắng sớm rực rèm châu
Xuân điểm soi gương dục phấn màu
Tiếc gối chăn chung chừ đă chán
Thích ao hồ dạo dắt d́u nhau
Tà vương cỏ mịn khi ngồi nghỉ
Quần động mai rơi lúc bước mau
Nhắn nhủ ngày mai đừng thế nhỉ
Sáo đàn mời mọc đến vui lâu
Hải Đà




THU ĐĂNG LAN SƠN KƯ TRƯƠNG NGŨ

Bắc-sơn bạch vân lư
Ẩn giả tự di duyệt
Tương vọng thí đăng cao
Tâm tùy nhạn phi diệt
Sầu nhân bạc mộ khởi
Hứng thị thanh thu phiết
Thời kiến qui thôn nhân
Sa hành độ đầu yết
Thiên biên thụ nhược t́
Giang bạn châu như nguyệt
Hà đương tái tửu lai
Cọng tùy trùng dương tiết*
Mạnh Hạo Nhiên

(Trùng dương =trùng-cửu = tiết ngày mồng
9 tháng 9 âm lịch, ngắm hoa uống rượu)

 

MÙA THU LÊN NÚI LAN-SƠN
(viết tặng Trương-Ngũ)

Núi cao mây trắng giăng đầy
Người u cư sống tháng ngày ung dung
Lên non nh́n xuống mịt mùng
Gửi ḷng theo cánh nhạn trùng bay xa
Sầu nghiêng nghiêng bóng chiều tà
Trời thu biếc ngọc chan ḥa ư thơ
Ai về thôn xóm thẫn thờ
Dừng chân biển cát, ngồi chờ bến sông
Hàng cây xanh đứng đợi mong
Sông quê in bóng nguyệt lồng soi gương
Rượu đây vui với bạn đường
Nâng ly thưởng hội trùng dương quên đời
Hải Đà
 


 TẢO HÀN HỮU HOÀI

Mộc lạc nhạn nam độ
Bắc phong giao thượng hàn
Ngă gia Tương thủy khúc
Dao cách Sở vân đoan
Hương lệ khách trung tận
Cô phàm thiên tế khan
Mê tân dục hữu vấn
B́nh hải tịch man man

Mạnh Hạo Nhiên

 

Dịch nghĩa:

Nỗi Nhớ Đầu Mùa Lạnh
Cây lá rụng, nhạn bay về nam
Gió bắc trên sông lạnh buốt
Nhà ta ở khúc sông Tương
Cách xa nước Sở mấy đường mây
Nước mắt nhớ quê khô cạn trên đất khách
Nh́n cánh buồm cô đơn ở góc trời
Mịt mùng bờ bến muốn hỏi lối về
Chỉ thấy biển tối chập chùng mênh mông

 

NỖI NHỚ ĐẦU MÙA RÉT

1-
Lá rụng nhạn ĺa bay 
Gió bấc sông lạnh tày 
Bến Tương nơi ta ở
Cách Sở mấy đường mây
Lệ sầu vơi đất khách
Thuyền trôi dạt ai hay
Mịt mùng quê, hỏi lối
Biển lặng bóng đêm dầy


2-
Lá rơi cánh nhạn bay về
Gió trên sông thổi lạnh tê buốt ḷng
Nhà ta khuất bến sông Tương
Cách xa đất Sở mấy đường mây trôi
Nhớ quê mắt lệ dần vơi
Cánh buồm cô độc góc trời tha phương
Mịt mùng dọ lối hồi hương
Mênh mông biển tối thê lương lặng nh́n
Hải Đà phỏng dịch


 

Back to top