VuongHaiDa.com

Hải Đà

Xuân Diệu Ư
Xuân Tiêu Vọng Hàn Giang

 

 

XUÂN DIỆU Ư

Xuân Vũ Như Cao vật hậu tân
Xuân Sơn Như Tiếu hợp thanh vân

Xuân Phong Măn Diện nghinh phương thảo
Xuân Thủ Đàm Ân đăi quí nhân
Xuân Lộ Thu Sương t́nh tạo hóa
Xuân Canh Thu Hoạch cảm thiên ân
Xuân Tiêu Nhất Khắc ung dung hưởng
Xuân Bất Tái Lai lụy tiếu tần
Hải Đà





Chú thích:

Ư Xuân Đẹp

1-Mưa xuân quư như dầu mỡ (cây cối xanh tươi), mọi vật đổi mới
2-Núi mùa xuân như cười (vẻ đẹp con gái) hoà hợp với mây xanh
(Làn thu thủy nét xuân sơn -Thơ Kiều)
3-Gió xuân tươi mát mặt mày vui đón cỏ thơm
4- Ngày xuân vua ban ân ra các quan quyền quí được thăng thưởng
       5-Hạt móc mùa xuân và giọt sương mùa thu là t́nh của tạo hoá ban cho
6-Mùa xuân cày ruộng, mùa thu gặt hái là nhờ ơn của Thượng Đế
  7-Một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng nên thư thái mà an hưởng
(Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim)
8-Mùa xuân không đến hai lần, gây cảnh khóc cười

 
     

Ư XUÂN ĐẸP 

Mưa Xuân cảnh vật tốt tươi
Núi Xuân biếc ngọc vui cười mây xanh
Gió Xuân hớn hở cỏ xinh
Ơn vua chiêu đăi kẻ lành đầu Xuân
Thu sương ngời sáng móc Xuân
Xuân gieo Thu gặt Thiên Ân đầy tràn
Đêm Xuân một khắc ngàn vàng
Xuân không đến lại hai lần ... tiếc thương !
Hải Đà
  



 

XUÂN TIÊU VỌNG HÀN GIANG

Phong xuy lạc diệp động sầu âm
Nguyệt chiếu hà lương khách tứ thâm
Hỷ vũ hỷ hoa vô hỷ sắc
Hàn Giang hàn thủy bất hàn tâm
Tha phương uẩn nộ phi nan giảm
Cố quận nhân yên bất khả tầm
Tịch mịch xuân tiêu cô đối ảnh
Hương quan bán dạ Việt thi ngâm

Hải Đà





Dịch nghĩa:

Gió thổi lá rơi vọng tiếng sầu
Trăng chiếu cầu bên sông làm khách nhớ nhà da diết
Mưa vui, hoa vui, nhưng mặt chẳng vui
Sông lạnh, nước lạnh, nhưng ḷng không lạnh
Ở phương xa, nỗi sầu giận khó giảm đi
Quê cũ khói lam dễ đâu mà t́m thấy
Qụanh quẽ đêm xuân một ḿnh thân với bóng
Nhớ nhà nửa đêm ngâm nga bài thơ Việt

 
     

ĐÊM XUÂN NHỚ SÔNG HÀN 

1-

Lá rơi gió thổi tiếng sầu vang
Trăng chiếu cầu sông khách bẽ bàng
Mưa thuận, hoa cười, đâu sắc thắm
Lạnh sông, buốt nước, chẳng khô ḷng
Tha phương uất hận nào thuyên giảm
Cố quận khói mờ há dễ trông
Quạnh quẽ đêm xuân thân với ảnh
Khuya ngâm thơ Việt nhớ quê làng

2-

Lá rơi gió thổi sầu ngân
Cầu sông trăng chiếu bần thần khách xa
Mặt buồn dẫu có mưa hoa
Lạnh sông lạnh nước … khó mà lạnh tâm
Hận sầu viễn xứ trầm ngâm
Mịt mùng cố quận khói lam khó t́m
Một ḿnh với bóng lặng im
Nửa đêm thơ Việt vịnh ngâm nhớ nhà …
Hải Đà

  

Back to top