VuongHaiDa.com

Đỗ Phủ 4

Quan Lý Cố Ngôn
Đối Tuyết
Chu Trung Dạ Tuyết Hữu Hoài 


 

QUAN LÝ CỐ NGÔN

Phương trượng hồn liên thuỷ
Thiên Thai tổng ánh vân
Nhân gian trường kiến họa
Lão khứ hận không văn
Phạm Lãi chu biên tiểu
Vương Kiều hạc bất quần
Thử sinh tuỳ vạn vật
Hà xứ xuất trần phân ?

Đỗ Phủ 

Dịch Nghĩa

Phương trượng mênh mông nối tiếp mặt nước
Thiên Thai bao phủ vầng mây sáng
Người đời thường nhìn thấy tranh vẽ
Ta đã già rồi tiếc chỉ nghe suông
Thuyền Phạm Lãi thì bé nhỏ
Hạc của Vương Kiều không tụ họp lại
Cuộc sống trên đời tùy ở muôn vật
Nơi đâu có thể thoát cõi đời bụi bặm này ?



XEM (Tranh,Thơ) LÝ CỐ NGÔN

Chập chùng Phương Trượng nước bao la
Mây sáng Thiên Thai phủ trắng ngà
Tranh vẽ người thường nhìn thấy thế
Tiếng đồn lão trượng thoáng nghe xa
Thuyền nan Phạm Lãi khoang còn bé
Hạc trắng Vương Kiều chẳng nhóm qua
Cuộc sống trên đời do vạn vật
Nơi đâu thoát khỏi chốn ta bà ?

Hải Đà phỏng dịch



ĐỐI TUYẾT

Bắc tuyết phạm Trường Sa
Hồ vân lãnh vạn gia
Tùy phong thả nhàn diệp
Đới vũ bất thành hoa
Kim thố nan thùy chỉnh
Ngân hồ tửu dị xa
Vô nhân kiệt phù nghị
Hữu đãi chí hôn nha

Đỗ Phủ

Dịch Nghĩa

Trước Cảnh Tuyết
Tuyết miền bắc đã lan đến Trường Sa
Mây xứ Hồ đem lạnh đến muôn nhà
Lá nhẹ rơi theo làn gió
Dưới mưa hoa đâu nở được
Hễ tiền trong túi đã rủng rỉnh 
Thì bình bạc dễ đầy rượu
Không ai uống hết rượu phù nghị
Xin hãy đợi đến lúc quạ chiều 



TRƯỚC CẢNH TUYẾT

1-
Giăng giăng tuyết bắc phủ Trường Sa
Mây lạnh Hồ gieo khắp vạn nhà
Gió thổi đong đưa cành lá đổ
Mưa rơi tí tách khó đơm hoa
Hễ tiền rủng rỉnh đầy trong túi
Thì rượu tràn bình chẳng xót xa
Nhắp chén rượu ngon ai uống cạn
Cùng nhau hãy đợi quạ chiều tà

2-
Trường Sa tuyết bắc giăng đầy
Mây Hồ lớp lớp lạnh bay khắp nhà
Lá rơi theo gió la đà
Mưa rơi tí tách khó mà nở hoa
Tiền đầy túi, chẳng lo xa
Rượu ngon bình bạc cứ pha ngập tràn
Không ai uống hết rượu ngon
Cùng nhau đợi lúc chiều tàn quạ kêu

Hải Đà phỏng dịch


CHU TRUNG DẠ TUYẾT HỮU HOÀI 
LƯ VU TỨ THỊ NGỰ ĐỆ 


Sóc phong xuy Quế thủy
Đại tuyết dạ phân phân
Ám độ nam lâu nguyệt
Hàn thâm bắc chử vân
Chúc tà sơ cận kiến
Chu trọng cánh vô văn
Bất thức sơn âm đạo
Thính kê cánh ức quâna

Đỗ Phủ

Dịch Nghĩa

Đêm Tuyết, Trong Thuyền Nhớ Em Lư Vu Tứ

Gió bấc thổi mạnh trên sông Quế
Ban đêm tuyết lớn rơi rào rào
Phía lầu nam trăng mờ ảo
Hơi lạnh căm căm mây bãi bắc
Lần đầu gặp nhau dưới ánh đèn chiếu nghiêng
Chiếc thuyền khẳm nặng chẳng còn nghe gì
Không biết rõ đường đi phía núi
Nghe tiếng gà xao xác lại nhớ người. 



ĐÊM TUYẾT TRONG THUYỀN 
NHỚ EM LƯ VU TỨ


1-
Gió bấc trên sông Quế
Giữa đêm tuyết rơi đầy
Lầu Nam mờ bóng nguyệt
Bãi Bắc lạnh chân mây 
Đèn nghiêng lần đầu gặp
Thuyền khẳm nghe chẳng hay
Đường núi đâu biết rõ
Gà kêu nhớ người đây

2-
Quế Giang gió bấc thổi tràn
Giữa đêm giá buốt, ngút ngàn tuyết rơi
Lầu Nam bóng nguyệt mờ soi
Lạnh căm bãi Bắc bời bời mây giăng 
Đèn nghiêng mới gặp người chăng
Thuyền ngang đầy khẳm nói năng nghe gì
Núi cao chẳng biết đường đi
Tiếng gà xao xác bỗng thì nhớ em .

Hải Đà phỏng dịch

  

Back to top