VuongHaiDa.com

Đái Thúc Luân

Mộ Xuân Hoài Cảm
Trừ Tịch Dạ Túc Thạch Đầu Địch

 

 

MỘ XUÂN HOÀI CẢM

Đỗ vũ thanh thanh hoán khách sầu
Cố viên hà xứ thử đăng lâu
Lạc hoa phi nhứ thành xuân mộng
Thặng thủy tàn sơn di tích du
Ca phiến đa t́nh minh nguyệt tại
Vũ y vô ư thái vân thâu
Đông hoàng khứ hậu thiều hoa tận
Lăo phố hàn hương biệt hữu thu
Đái Thúc Luân


 
     

NỖI NHỚ CHIỀU XUÂN 

1-

Khắc khoải quyên kêu động khách sầu
Lầu cao vườn cũ ngóng về đâu
Tơ bay hoa rụng thành xuân mộng
Sông cạn núi ṃn hóa bể dâu
T́nh thắm quạt ca trăng sáng tỏ
Ư hờ áo múa áng mây ru
Chúa xuân đi mất trời thôi đẹp
Phố cũ hương tàn lạnh bóng thu

2-

Quyên kêu khắc khoải khách sầu
Nơi đâu vườn cũ lên lầu ngóng trông
Tơ bay hoa rụng xuân hồng
Núi ṃn sông cạn bẽ bàng vui xưa
Quạt ca trăng sáng t́nh đưa
Hững hờ áo vũ nhẹ ru mây trời
Tiêu điều xuân đă đi rồi
Vườn xưa hương lạnh bồi hồi ư thu
Hải Đà  


 

TRỪ TỊCH DẠ TÚC THẠCH ĐẦU DỊCH

Lữ quán thùy tương vấn
Hàn đăng độc khả thân
Nhất niên tương tận dạ
Vạn lư vị qui nhân
Liêu lạc bi tiền sự
Chi ly tiếu thử thân
Sầu nhan dữ suy mấn
Minh nhật hựu phùng xuân
Đái Thúc Luân

 
     

ĐÊM GIAO THỪA Ở THẠCH ĐẦU 

Quán trọ chẳng ai hỏi
Đèn lạnh làm bạn thân
Đêm buồn năm sắp hết
Muôn dặm khách xa xăm
Tha phương buồn chuyện cũ
Đây đó chẳng yên thân
Tóc thưa thêm rầu rĩ
Ngày mai lại thấy xuân !
Hải Đà
 

  

Back to top