VuongHaiDa.com

Bạch Cư Dị 1

 
Thu Tứ
Tảo Thu Độc Dạ
Thu Giang Tống Khách
Trung Thu Nguyệt
Hoa Phi Hoa
Thảo
Thương Xuân Khúc
Xuân Đề Hồ Thượng  

 

THU TỨ 

Tịch chiếu hồng vu thiêu
T́nh không bích thắng lam
Thú h́nh vân bất nhất
Cung thế nguyệt sơ tam
Nhạn tứ lai thiên bắc
Châm sầu măn thủy nam
Tiêu điều thu khí vị
Vị lăo dĩ thâm am
Bạch Cư Dị

 
     

T̀NH THU 

Ưng ửng chiều hôm tỏa ánh hồng
Trời quang cảnh sắc biếc thanh trong
Mây bay lơ lửng muôn h́nh thú

Bóng nguyệt thu ḿnh lộ dáng cong
Trời Bắc bâng khuâng chờ cánh nhạn
Suối Nam dồn dập tiếng chày buông
Trời thu hiu hắt t́nh muôn ư
Đợi tuổi già chi mới cảm ḷng?
Hải Đà  

TẢO THU ĐỘC DẠ 

Tỉnh ngô lương diệp động
Lân chử thu thanh phát
Độc hướng thiềm hạ miên
Giác lai bán sàn nguyệt
Bạch Cư Dị  

  MỘT M̀NH ĐÊM THU

1-

Cành ngô bên giếng động
Chày khua tiếng thu vàng
Một ḿnh dưới hiên ngủ
Tỉnh dậy nửa giường trăng

2-

Lá ngô bên giếng rộn ràng
Chày thu lẫn tiếng thu vàng ngân lên
Nằm buồn say ngủ dưới hiên
Giậc ḿnh trăng sáng soi nghiêng nửa giường
Hải Đà
 

THU GIANG TỐNG KHÁCH 

Thu hồng thứ đệ quá
Ai viên triêu tịch văn

Thị nhật cô chu khách

Thử địa diệc ly quần

Mông mông nhuận y vũ

Mạc mạc mạo phàm vân

Bất túy Tầm Dương tửu

Yên ba sầu sát nhân!
Bạch Cư Dị

 

TIỄN KHÁCH TRÊN SÔNG THU 

Thu về cánh nhạn bay ngang

Vượn kêu rầu rĩ chiều tàn chẳng thôi

Thuyền neo ḿnh khách đơn côi

Cơi nầy chốn ấy là nơi chia ĺa

Aùo người mưa ướt đầm đ́a

Mênh mông mây phủ thuyền kia mịt mùng

Chẳng say men rượu Tầm Dương

Năo nùng khói sóng buồn vương vấn người

Hải Đà
   

TRUNG THU NGUYỆT 

Vạn lư thanh quang bất khả ty

Thiên sầu ích hận nhiễu thiên nhai

Thùy nhân lũng ngoại cửu chinh thú

Hà xứ đ́nh tiền tận biệt ly

Thất sủng cố cơ quy viện dạ

Một phiên lăo tướng thướng lâu th́

Chiếu tha kỷ thử nhân trường đoạn

Ngọc thố ngân thiềm viễn bất tri

Bạch Cư Dị

 

TRĂNG TRUNG THU

 Vời vợi trăng trong sáng dặm trường

Nỗi buồn chất ngất giận thêm vương

Người đi biên tái bao giờ lại ?

Kẻ ở thềm xưa luống đoạn trường

Thất sủng thứ phi về viện ở

Tàn binh lăo tướng ẩn cung tường

Năo nề trăng tỏ người đau xót

Thỏ ngọc xa hay chuyện thế thường ?

Hải Đà


HOA PHI HOA
 

Hoa phi hoa, vụ phi vụ

Dạ bán lai, thiên minh khứ

Lai như xuân mộng kỷ đa thời

Khứ tự triêu vân vô mịch xứ !

Bạch Cư Dị

 

NHƯ HOA MÀ CHẲNG PHẢI HOA 

Như hoa mà chẳng phải hoa

Giống mù mà chẳng phải là mù sương

Nửa đêm chợt đến lạ thường

Sớm mai thức giấc lên đường lại đi

Đến như thoáng mộng xuân th́

Rồi như mây sớm lại đi phương nào?

Hải Đà 

  

THẢO 

Ly ly nguyên thượng thảo

Nhất tuế nhất khô vinh

Dă hỏa thiêu bất tận

Xuân phong xuy hựu sinh

Viễn phương xâm cổ đạo

T́nh thúy tiếp hoang thành

Hựu tống Vương tôn khứ

Thê thê măn biệt t́nh

Bạch Cư Dị

 

CỎ

 

Đồng xanh cỏ mọc bời bời

Mỗi năm khô héo lại tươi tốt lành

Lửa đồng khó đốt cỏ xanh

Gió xuân hây hẩy lại sinh nở đầy

Hương thơm lối cũ ngật ngầy

Thắm xinh sắc biếc phô bày thành hoang

Nỗi buồn ly biệt tiễn chàng

Cỏ tươi um ngát chứa chan t́nh sầu

Hải Đà

THƯƠNG XUÂN KHÚC 

Thâm thiển thiềm hoa thiên vạn chi

Bích sa song ngoại chuyển hoàng ly

Tàn trang ḥa lệ há liêm tọa

Tận nhật thương xuân xuân bất tri

Bạch Cư Dị

 

BÀI HÁT TIẾC XUÂN

 Thềm sân mờ tỏ nở đầy hoa

Mành lụa bên song yến hót ca

Phấn nhạt buông rèm ngồi ứa lệ

Thương xuân, xuân chẳng biết đâu mà !

Hải Đà

  XUÂN ĐỀ HỒ THƯỢNG 

Hồ thượng xuân lai tự họa đồ

Loạn phong vi nhiễu thủy b́nh phô

Tùng bài sơn diện thiên trùng thúy

Nguyệt điểm ba tâm nhất khỏa châu

Bích thảm tuyến đầu trừu tảo đạo

Thanh la quần đới triển tân bồ

Vị năng phao đắc Hàng Châu khứ

Nhất bán câu lưu thị thử hồ

Bạch Cư Dị

ĐỀ THƠ TRÊN HỒ XUÂN 

Hồ xuân cảnh đẹp tựa tranh thơ

Đồi núi bao quanh nước lẳng lơ

Thoai thoải sườn nghiêng thông lớp lớp

Lung linh sóng ngọc nguyệt lô nhô

Lúa đơm bông mới thơm tà biếc

Bồ nẩy chồi non ngát lụa tơ

Quyến luyến Hàng Châu đâu dễ dứt

Nửa phần cũng tại mến thương hồ

Hải Đà  

 

.

Back to top