Vườn Ký Ức

Trăng nũng nịu chui mình vào góc núi
Ngỡ ngàng tôi lững thững bước xuân về
Đêm cúi mặt ngâm mình vào biển tối
Trong cơn mê vất vưởng bóng hồn quê

Vườn ký ức lao xao từng ngọn lá
Gió vô tư thở nhẹ vuốt ve tình
Tôi tìm em trong mùa hoa trái ngọt
Bỗng cô đơn bắt gặp lại chính mình

Gương mặt cũ thân quen mà cách biệt
Vòng tay nào dấu kín giấc mơ xưa
Giữ giùm nhau khu vườn xanh lá biếc
Hạt thơ đầu nhu nhú buổi chiều mưa

Tiếng chim rớt trên khu vườn đã cũ
Dáng buồn xưa gầy guộc đợi ai về
Chiều chơi vơi trong nỗi sầu khó tả
Tôi phơi mình nhắm mắt giữa cơn mê..

Vương Ngọc Long