|
Thơ Là
Ai ?
Nếu mà tôi chẳng gặp em
Thịt xương chưa chắc rã mềm vì thơ
Thơ là ngọn gió vu vơ
Đậu trên khoé mắt nằm chờ trên da
Thơ vô thân chẳng mái nhà
Chẳng cơm canh ngọt để mà ngủ yên
Rất trẻ thơ tính hồn nhiên
Bỗng đâu trở giấc liên miên đêm trường
Không hoa mà lại có hương
Không hương mà cứ vấn vương lạ đời
Không là ai vẫn biết cười
Không chân dung lại là người tôi mơ
Thơ là sớm tối thẩn thờ
Vô tri mà lại hàng giờ nhớ nhung
Thênh thang đến cõi vô cùng
Long đong thì chịu ung dung thì nhờ
Chẳng mong chẳng đợi chẳng chờ
Cõi em lấp ló cõi thơ rập rình
Hồn tôi lót thảm cung đình
Mời em dìu dắt thơ tình lên ngôi …
Vương Ngọc Long
|