Tặng Phẩm Cuối Hạ

Trong khoảnh khắc giao mùa đêm cúi mặt
Cành tre già khô lá khẳng khiu đưa
Qua ô cửa đìu hiu buồn đợi gió
Chiêm bao về khát vọng dấu chân mưa

Em có nhớ loài hoa nào tặng phẩm
Trái tim yêu xanh lá ngát mùa hương
Trên vầng trán ngây thơ tình độ lượng
Ngạc nhiên em trăng bật sáng quanh vườn

Kỷ niệm xanh xin em đừng đấu giá
Thời gian qua đâu ngược dốc xuôi bờ
Vì tất cả hãy ném mình vào biển nhớ
Tặng phẩm đầu là chút đỗi ngây thơ

Nỗi niềm cũ xin gửi vào mây trắng
Bay vu vơ đợi trống gọi sân trường
Em đem đến mùa xuân trong mùa hạ
Chút hồn nhiên áo mới nức mùi hương

Làm sao hiểu lúc triều dâng biển sóng
Mà lòng người cứ mãi giống dòng sông
Sóng cứ vỗ phập phồng về bến đợi
Mà sông kia đâu biết biển điên cuồng

Con chim nhỏ gật gù như khẽ nói
Biển cô liêu từ độ chẳng ai về
Thôi cứ thế, cứ để lòng hoang dại
Một cơn mưa tí tách đợi đêm hè …

Vương Ngọc Long