|
|
Quên
Mắt quên lúng liếng đưa tình
Loay hoay, lạ lẫm, một mình, bỗng dưng...
Thốt nhiên, luống cuống, ngại ngùng
Người quên nheo mắt, tôi chừng ngẩn ngơ
Tóc quên thắt bím, buông hờ
Lửng lơ gió hẹn, vai chờ, chơi vơi
Gặp người tôi chẳng quen hơi
Nhớ ai tóc thả, tôi thời ngóng trông
Môi quên cất dấu nụ hồng
Để chua cay với mặn nồng chơ vơ
Gặp người, có lẽ làm ngơ
Môi quên thắm điểm, tôi thờ thẫn thương
Gót hồng quên mất con đường
Để cỏ hoa cũng rộn ràng nhớ mong
Gặp người ngại bước song song
Đường xa xa lắc, chùng lòng chẳng yên
Tay quên vẫy nhẹ ngón mềm
Để mây với nắng bên thềm lao xao
Gặp người, ngại mở lời chào
Tay buông luýnh quýnh, chân hờ hững đi
Phù kiều mấy nhịp phân ly
Tuổi ngây thơ biết nói gì yêu đương
Mùa thu sương phủ trắng vườn
Lá phong lả tả đầy đường, héo hon
Người đâu, cái nhớ mỏi mòn
Lương duyên ai định: mất, còn, rủi, hên ?
Nếu mà hôm ấy chẳng quên
Biết đâu hai kẻ nên duyên vợ chồng...
Vương Ngọc Long
|
|