Nỗi Tha Thiết Của Tình

Tình theo gió thoảng đến, rồi đi
Phảng phất hương xưa lãng đãng về
Lá thắm tươm vàng tua khói nắng
U trầm quyện ngát tuổi đam mê

Tình reo, chim hót, suối ca vui
Bỡ ngỡ, bâng khuâng, thoáng tưởng hồi
Nhịp thở tình yêu... buông dạ-khúc
Dư âm chất ngất nỗi bùi ngùi

Lắng nghe thanh hưởng: tiếng thời gian
Chốn cũ, đường xưa, ngõ phượng hoàng
Trũng thấp lòng đau, thương ảo vọng
Nỗi niềm tha thiết, xốn xang mang

Tình trôi, sóng tận, vỗ khơi xa
Thủy lệ triều dâng nát cỏ hoa
Khuất nhánh tim gầy, ngong ngóng đợi
Dòng sông nước chảy, mãi đi mà ...

Dáng ai vóc lụa chuốt khung mềm
Biêng biếc chồi xanh nắng dịu êm
Gió phả hương nồng thơm tóc lúa
Ngập ngừng, thổn thức... đóa môi em

Tình qua, Thơ đến, đậu, bay đi
Phiêu lãng về đâu, chốn tỉnh, mê ?
Sóng chữ bập bềnh, ta hối hả
Dong buồm, quăng lưới, kéo Tình về ...

Vương Ngọc Long

(họa bài "Nỗi Bất Lực Của Thơ" -H.H.S.)