Ngôn Từ Nở Hoa

Một câu thơ đã cũ
Đem hồn nhiên trở về
Bước chân như hụt hẫng
Trên nỗng cát quê nhà

Giữa hương trời nhụy đất
Bỗng ngôn từ nở hoa
Trên quê hương cằn cỗi
Đất vươn mình phù sa

Thơ xoáy vào hiện thực
Đau đáu tìm quê hương
Đường xưa cùng chung bóng
Ngan ngát trời yêu thương

Thấm mồ hôi cho đất
Lưng trần phơi dưới trời
Trên bờ khô nức nẻ
Đôi tay mỏi rã rời

Ngoài phên hè đợi nắng
Gập ghềnh bước chân đê
Đồng thơ ủ mùi nhớ
Bâng khuâng nỗi nhớ về

Quê hương là biểu tượng
Nằm ườn lên thơ tôi
Quê hương là ước lệ
Gắn bó cả một đời

Quê hương là phiên bản
Soi bóng cõi hồn tôi
Quê hương là sóng chữ
Sông nước chẳng ngừng trôi

Vương Ngọc Long