Khất Nợ

Thiên thu mắc nợ với người
Tôi trong cõi rối, ngậm đời cỏ khô
Ngậm vành sương muối thờ ơ
Lang thang biển cát hững hờ bụi bay
Men tàn, men dại, men say
Neo tôi bão tối giữa ngày chênh vênh
Đêm thầm nghe tiếng sấm rền
Nghe âm quan vọng kên kên mái nhà
Đong đưa sợi tóc rát da
Nửa chông chênh, nửa la đà, xót xa
Tưởng mình tắm nắng phù hoa
Nghe thân chuyển lượng hằng sa dạt dào
Chiêm bao thì vẫn chiêm bao
Khác chi nắng quái mưa rào gặp nhau
Lặng tôi tiếng mỏ khua, rầu
Trong hư thanh, lắng đọng sầu, chơi vơi
Mắt quầng, rệu rã, ngó trời
Xin cho khất nợ với người trăm năm !

Vương Ngọc Long