Cung Đàn và Tình Thơ

Tay gầy từng nhánh xanh xao
Khẽ rung phiếm mỏng ngọt ngào điệu ru
Cung nào trầm bổng phiêu du
Đong đưa cánh nhạn tít mù xa khơi
Âm đàn luyến láy chơi vơi
Tiếng xao xuyến nhẹ ru đời chiêm bao
Cung nào dồn dập xôn xao
Đầu non suối đổ lệ trào biển dâu
Dây dưa một khúc tơ sầu
Dạ tê tái dạ, lòng đau đớn lòng
Triều dâng sóng bạc phiêu bồng
Trăm năm gió hút cuốn dòng sông xa
Cung nào man dại kiêu sa
Đôi bờ viễn mộng nở hoa ân tình
Gió đưa thuyền nhẹ lênh đênh
Chơi vơi cung thủy dập dềnh nổi trôi
Cung nào bạt gió lẻ loi
Sụt sùi mắt lệ khóc đời cô liêu
Nguyệt tà réo rắt thanh tiêu
Lắt lay cành trúc quạnh hiu canh trường
Ẩn tình vọng khúc quê hương
Mênh mang sóng nước vô thường dạt trôi
Cung nào nức nở hồn soi
Sông hồ lưu lạc lạnh đời ly hương
Ai về phơi bóng tà dương
Ngàn thu tịch mịch sầu vương mấy bờ
Lời ru từ thuở nguyên sơ
Vườn trăng rơi rụng tiếng thơ bàng hoàng
Cung nào thỏ thẻ oanh vàng
Giữa đêm đàn nguyệt gió ngàn đẫm hương
Cung nào ánh mắt em thương
Tiếng thơ dìu dặt du dương phím đàn …

Vương Ngọc Long