Cô Gái Thảo Nguyên


Sững sờ tôi, em thảo nguyên
Thanh thanh cây cỏ dịu hiền ban mai
Váy cánh sen gót hồng hài 
Chim muông rừng núi, miệt mài đăm chiêu 
Bước chân nhí nhảnh yêu kiều
Trời mây lộng tiếng sáo diều bâng khuâng 
Thon thon mấy ngón búp măng
Em đem hồn thả dương cầm chơi vơi 
Mắt buồn say đắm chân nai
Cho đêm vô tận lạc loài nhớ mong
Tóc em thác đổ muôn dòng
Áng mây lờ lững phù dung đôi bờ 
Đôi môi mọng ước trời mơ 
Em đem duyên dáng thẫn thờ suối reo
Hồn tôi nương gió cuốn theo 
Qua sông nhung nhớ vượt đèo thương yêu
Thương em nhan sắc mỹ miều 
Tiếc thay con tạo trớ trêu vô cùng
"Em như cây quế giữa rừng
Thơm tho ai biết ngát lừng ai hay ?" *
Từ em hương tóc ngất ngây
Cho ai ngơ ngác đắm say đợi chờ
Em là ấn tượng tình mơ 
Khuôn vàng thước ngọc vô bờ thủy chung
Tình em sơn cước vô cùng
Hồn tôi chất ngất núi rừng nhớ em !
(*ca dao)

Vương Ngọc Long

(1976-Hiệp Đức)