Cây Thủy Tinh

(Một buổi sáng mùa Đông nhìn qua khung cửa kính,
hoàn vũ bỗng chuyển mình, khu vườn nhuộm màu
trắng xóa, hoa tuyết lạnh lẽo treo mình lơ lửng trên
cành cây dương liễu, hoặc vắt vẻo trên nhánh khô
trụi lá. Thời tiết lạnh như dao cắt, thiên nhiên như
chiếc đũa thần huyền diệu đã tạo biến thành rừng
cây thủy tinh lấp lánh, uốn khúc thiên hình vạn trạng.
Mặt hồ nuôi cá đông cứng thành mặt gương pha lê
tinh khiết, phẳng lặng cho nàng Bạch Tuyết kiều diễm
đứng soi bóng hình. Dạ người ly quốc bỗng chơi vơi ....)
(Maryland, 1-99)



1-Vạn vật im lìm đứng lặng thinh
Chân mây khuất khúc bóng bình minh
Tuyết bay lất phất cây cong lả
Gió thổi lao xao lá gập mình
Vũ trụ giao mùa trời chuyển tiết
Nhân yên tức cảnh đất sinh tình
Ô kìa hoa tuyết tưng bừng nở
Rực rỡ vườn sau cây thủy tinh !

2-Cây cỏ rạp mình cúi ngậm thinh
Mù khơi vắng vẻ ánh dương minh
Chập chờn mây phủ trời thay sắc
Lộp độp tuyết rơi đất chuyển mình
Thấp thoáng vườn mơ tà lụa trắng
Ngẩn ngơ hồn mộng khách đa tình
Ô nàng Bạch Tuyết trang đài quá
Đứng ngắm hồ gương dáng khiết tinh !

3-Lặng ngắm vườn trơ dạ nín thinh
Trầm âm ẩn khuất bóng quang minh
Hoang mang tuyết đổ trời giao động
Thảng thốt hoa rơi đất giật mình
Dặm khói đìu hiu người lữ thứ
Ngàn mây ủ rũ kẻ u tình
Ô kìa lệ trắng cành sương điểm
Lệ khóc hồn quyên đẫm huyết tinh !

Vương Ngọc Long