Bài Thơ Valentine

Tôi viết bài thơ Valentine
Tưởng rằng đã muộn để tặng ai
Bỗng dưng lòng tôi chợt sống lại
Như mặt trời tỉnh ngủ ban mai

Nầy chú gấu quên đi giấc mộng
Giật mình thức dậy giữa mùa đông
Đong đưa trên đỉnh dòng nhựa sống
Thoang thoảng bên tai phím nhạc hồng

Tôi nhớ mãi khung trời thuở ấy
Ngập ngừng run rẩy đôi bàn tay
Chút nắng vàng tơ chiều ngây dại
Lượt là buông chải tóc nàng bay

Mơn mớn nhẹ đôi môi mềm mỏng
Tôi muốn ôm trọn gió vào lòng
Mênh mang giấc ngủ chiều ươm mộng
Xao xuyến hồn nhau áng thơ trong

Ánh mắt pha lê xanh màu áo
Thắp sáng tim tôi tự lúc nào
Thương nhớ tuôn tràn đêm diễm ảo
Ấp ủ hương thơm ngát phấn đào

Bàn tay gầy guộc xanh xao ấy
Vén mở thiên đàng mây trắng bay
Cả một trời yêu vừa trỗi dậy
Cây khô xanh lá bỗng đâm đầy

Thao thức chờ nhau đêm chợt sáng
Nỗi nhớ triều dâng vỗ sóng tràn
Ân tình vẹn ước nguyền năm tháng
Nhịp thở tương phùng ngát hương lan

Xôn xao bóng nguyệt mộng đêm dài
Lấp lánh ngàn sao rực dáng ai
Đàn hoa buông nhẹ đêm từ ái
Vọng tiếng thơ tình Valentine !

Xích lại gần nhau, lại gần nhau
Chuyền nhau hơi ấm thuở ban đầu
Nụ hôn trao gửi tình yêu dấu
Tháng hai nầy - riêng kẻ yêu nhau

Vương Ngọc Long

(Valentine 2-1995)